Sign up
CHUYỆN TỪ MỘT BÀI THƠ THỜI TRẬN MẠC
lebaduong | 15 Mar, 2010, 00:43 | NGHE - NHÌN - THẤY & NGẪM NGHĨ | (58 Reads)

2010-03-15        00:47

Thoảng mùi hoa bưởi

                một đôi khi

                                                                         LÊ BÁ DƯƠNG

Cho đến nay, khi chiến tranh đã lùi xa qua hai đầu thế kỷ, mỗi khi nhắc đến Quảng Trị, là người ta nghĩ ngay đến rừng rực mùa hè đỏ lửa trong trận chiến 81 ngày đêm chốt giữ  cổ thành Quảng Trị năm 1972 . Và trong những hằn sâu kỷ niệm trận mạc tráng hùng đó, không thể không nhắc đến trận đánh thành phát súng lệnh mở màn cho chiến dịch giải phóng Quảng Trị của trung đoàn 27 - Triệu Hải tại hành lang phía tây bắc quận lỵ Cam Lộ - Một trận thắng trước giờ G được  lưu vào trang sử giải phóng Quảng Trị. Tuy nhiên không phải ai cũng biết, để có một trận thắng hoàn hảo cả về thời gian, không gian, hiệu suất và ý nghĩa trận đánh theo đúng "kịch bản" tác chiến được giao... Bên cạnh công lao của những người lính Trung đoàn 27, còn có sự  góp công sức, hợp đồng chiến đấu của  các đơn vị bộ đội chủ lực và đồng bào chiến sỹ  địa phương. Dĩ nhiên những sự kiện không thể quên này đã được  ghi đậm trong  những trang  chính sử, nhưng vẫn không thể không nhắc đến một kênh sử thi  qua một bài thơ ngắn liên quan đến sự kiện không bao giờ quên này.

Năm  qua , ngày đến, thấm thoát đã cuối tháng 3 đáng nhớ. Xin được giới thiệu lại bài sử thi đó như một tưởng nhớ những đồng đội  một thời.

 

          Kho cây quýt

                                           NGÔ MINH HỚN

              Ngổn ngang cây đổ cản đường đi.

                   Cam quýt ở  mô, nỏ  thấy chi.

                   Chỉ thấy lập loè đèn pháo sáng

                    Máy bay rền rỉ vọng âm i .

 

                    Đầu hôm hàng đến kho đầy ắp

                    Rạng sáng quân ra vác sạch lỳ

                    Chen giữa mùi bom, mùi thuốc súng

                    Thoảng mùi hoa bưởi.. một đôi khi.

(Tác giả Ngô Minh Hớn, quê ở xã Vĩnh Thành, huyện Yên Thành, Nghệ An. Nguyên là lính  trung đoàn 27 Xô Viết Nghệ Tĩnh ( nay là trung đoàn 27 Triệu Hả)i. Hiện  ông đã  về hưu với cấp hàm thiếu tá, và đang  ở với con tại thành phố Vinh Nghệ An)

Ngo Minh Hon

Ảnh : Thiếu tá Cựu chiến binh  Ngô Minh Hớn (đứng thứ hai hàng đầu từ trái qua)

tác giả bài thơ Kho Cây Quýt chụp ảnh cùng đồng đội tại chiến trường Trị Thiên,

39 năm sau, trong cuộc hành hương "ấm rừng đồng đội" thăm lại chiến trường xưa.

Tác giả Ngô Minh Hớn (bìa phải) gặp lại các O Cam O Chanh - nguyên mẫu của bài thơ  

Vâng, bài thơ có tựa đề rất đơn giản: Kho Cây Quýt! Tên bài và cùng là  tên  một cái kho vũ khí dã chiến của bộ đội giải phóng Bắc Quảng Trị được hình thành tại một góc vườn hoang thuộc xã Tân Kim, huyện Cam Lộ (Quảng Trị). Nguyên đây là một cái làng cũ, dân đã bị địch dồn vào ấp chiến lược, nên vườn đã trở thành rừng hoang với vài ba gốc cam, quýt còn sót lại, vì vậy khi lập kho, các chiến sỹ ta cứ thế gọi nôm na là kho Cây Quýt.

Bài thơ mở đầu bằng nét "kí hoạ" rất thực -  và không thể thực hơn  khung cảnh một cái kho dã chiến nằm ngay giữa trận địa với...Ngổn ngang cây đổ cản đường đi. Hẳn rằng khi nghe mô tả kho nằm trong khu vườn có mấy cây quýt mà thành tên, nên nét "ký hoạ" từ câu thứ hai .. Cam quýt ở  mô, nỏ  thấy chi... cũng chính là tâm trạng ngỡ ngàng của anh chàng lính xứ Nghệ trước một cái kho không giống... cái kho bình thường. Nhưng cũng chỉ vậy thôi, sau vài nét "kí hoạ" ban đầu về Kho Cây Quýt mà không có cây, có quýt,  người lính ngước cái nhìn nhận diện ngay khung cảnh thực của một cái kho thời chiến trong cái không cảnh trận mạc...  Chỉ thấy lập loè đèn pháo sáng / Máy bay rền rỉ  vọng âm i... Vậy nhưng chính cái kho thời chiến thu mình giữa ngồn ngang cây đổ vì bom pháo  đó lại như cái nồi Thạch Sanh, để rồi ...  Đầu hôm hàng đến kho đầy ắp/  Rạng sáng quân ra vác sạch lỳ...Và không chỉ như một cái kho luôn đủ gạo, mắm, súng đạn theo yêu cầu chiến đấu của các đơn vị giải phóng. Qua hình tượng lặp đi lặp lại... Đầu hôm hàng đến kho đầy ắp... Nhưng chỉ sau một đêm,  đến... Rạng sáng quân ra vác sạch lỳ...Cho thấy cả một không gian khẩn trương, hối hả, dấu hiệu của  chiến dịch đánh lớn đang định hình trên chiến trường.

Đến đây, ngỡ như đã quá đủ với sáu câu thơ tả thực khung cảnh và tầm quan trọng của nhà kho dã chiến trước mùa chiến dịch. Vậy nhưng tác giả lại làm người đọc bất ngờ với hai câu kết... Chen giữa mùi bom, mùi thuốc súng/ Thoảng mùi hoa bưởi một đôi khi.

Quả là  một sự bất ngờ cho cả tác giả và người đọc, bởi  đang khi...Chen giữa mùi bom, mùi thuốc súng...Thoảng mùi hoa bưởi một đôi khi! Vâng, chỉ thoảng một đôi khi cái mùi hương  bưởi vương trên tóc của những O Cam, O Chanh... nhưng đã là quá đủ để ngưòi lính nhận biết một cách rất tinh tế và lãng mạn về sự  xuất hiện của những chị cán bộ cơ sở, các cô du kích trong số bộ đội địa phương tại khu vực kho vũ khí của chiến dịch. Đó cũng chính là sự xuất hiện thêm một yếu tố để nhận biết tầm quy mô của một chiến dịch đánh lớn, rất lớn sẽ diễn ra nay mai với  đủ các lực lượng bộ đội chủ lực và cơ sở  địa phương cùng tham gia. 

Và đúng vậy! Cuối cùng thì cái giờ G loáng thoáng qua ý tứ của một bài thơ nhỏ của một người lính rồi cũng "lộ" hẳn thành trận đánh mở màn cho chiến dịch xuân 1972, giải phóng Quảng Trị. Và giữa những cánh quân thuộc các sư đoàn chủ lực, bộ đội địa phương đồng loạt tấn công vào các cứ điểm sâu trong sào huyệt quân thù, những người lính vẫn nhận ra ...giữa mùi bom, mùi thuốc súng đó, còn có mùi ... hương bưởi, hương chanh.. toả ra từ  sự xuất hiện của các  nữ chiến sỹ du kích mật, cơ sở cách mạng.

  Chiến tranh giờ đã lùi qua 40 năm. Người lính và là tác giả bài thơ đã vào tuổi thất thập, giã nghiệp binh đao trở về với đời thường. Vậy nhưng giữa cuộc sống  sực nức mùi thị trường,  ông và những đồng chí, đồng đội một thời của ông vẫn không thể quên và chắc chắn sẽ không bao giờ quên được cái mùi hoa bưởi, dẫu rằng chỉ ...Thoảng... một đôi khi thời trận mạc năm nào trên chiến trường đường 9 Quảng Trị

 39 năm sau, trong cuộc hành hương "ấm rừng đồng đội" thăm lại chiến trường xưa

Các chiến sỹ trung đoàn 27 Triệu Hải gặp lại những O Cam O Chanh mặt trận Gio Cam ngày nào

 

 

Trackback URL: http://www.vnweblogs.com/trackback.php?id=219837

DUYÊN THƠ CÒN MỘT CHÚT NÀY
lebaduong | 11 Mar, 2010, 18:30 | NGHE - NHÌN - THẤY & NGẪM NGHĨ | (33 Reads)

2010-03-11            18:32:45

Cổ tích

đêm thơ Nguyên Tiêu Núi Nhạn - Sông Đà

 

                                                     Bài và ảnh: LÊ BÁ DƯƠNG

 Nguyen tieu

Rằm thượng nguyên tháng giêng Canh Dần - Ngày thơ Việt Nam cả nước vừa  8 "tuổi", thì đêm thơ Nguyên Tiêu Phú Yên đã vừa chẵn 30 rằm. Và, khi chen bước trong dòng người Phú Yên vượt con đường  dốc lên đỉnh núi Nhạn  sừng sững ngôi tháp cổ để dự đêm thơ Nguyên Tiêu Canh Dần 2010, tôi cứ ngỡ như mình vừa trải qua một chặng đường thơ để "chạm" vào cái  cột mốc linh thiêng của một thánh địa thi ca. Vâng, một ngôi tháp cổ được thắp sáng như dát vàng, càng lánh vàng hơn trong ánh trăng rằm thượng nguyên giữa  khối người ken nhau quanh ngôi tháp cổ, đúng là thánh địa thi ca, mà mỗi  người dân Phú Yên là một tín đồ thơ! Có thể nói, những thi nhân Phú Yên là những người hạnh phúc nhất khi được xây thánh địa thơ trong sự ngưỡng vọng hiếm có của các tín đồ thơ.

Thượng Sơn thưởng thi.

Đã gần như theo đủ 30 đêm thơ Nguyên Tiêu, trong đó có 20 đêm thơ được đăng đàn tại sân tháp cổ trên đỉnh Nhạn Tháp, nhưng tôi vẫn bất ngờ trước một không gian đêm thơ Nguyên Tiêu núi Nhạn - sông Đà đẹp đến mê hồn, cùng tình yêu thơ như một tín ngưỡng của người dân Phú Yên được chứng minh một cách thuyết phục qua dòng người nô nức, rồng rắn nối nhau từng  bước lên đỉnh núi  Nhạn Tháp để dự đêm thơ.

Thượng sơn thưởng thi

Với khoảng hơn 1 km đường núi, thường ngày có thể chạy xe máy lên tận nơi. Nhưng đêm Nguyên Tiêu Canh Dần, kỷ niệm 30 năm đêm thơ Nguyên Tiêu,  trước lượng người "trẩy " hội thơ vượt xa dự kiến,  các "khách thơ" và những người yêu thơ đã vui vẻ  gửi xe dưới chân núi. Âu cũng là thêm một chút yên lành hơn, thánh thi hơn cho đêm "thượng sơn thưởng thi". Cứ vậy, giữa giọng ngâm thơ dịu ngọt của các nghệ sỹ, lênh lang từ những chiếc loa ẩn trong búi cỏ, lùm cây ven đường, những "tín đồ" thơ ken vai, vừa đi vừa thưởng thức những "tuyệt thơ" của các thế hệ thi nhân Việt Nam được in như tạc một cách trang trọng trên các tờ phướn treo dọc đường thơ.  Là người có thâm niên dự các đêm thơ Nguyên Tiêu từ "thuở" mới nhen trong không gian thư viện Hải Phú - Tuy Hoà trong khaỏng 10 năm đầu, và tiếp 20 năm được dựng thành tháp thơ trên núi Nhạn, tôi có thể khẳng định một cách tự hào rằng: Chưa bao giờ lượng người đổ về núi Nhạn lại đông đến thế, và chưa bao giờ tháp Nhạn lại đẹp đến thế. Trong ánh sáng lung linh, ngọn tháp hiện ra uy nghi trầm mặc, soi vào cửa sông Đà Rằng  lung linh như dát ánh trăng rằm. Trong cái không gian thánh thi đó, những  "tín đồ" thơ  không chỉ nhẩn nha theo lộ trình "thượng sơn , thưởng thi"  để "Mở cửa vườn thơ", thưởng thức những áng thơ tuyệt bút dọc theo "Con đường thơ"; hoặc ghé vào "Quán thơ" để chọn mua một vài tập thơ của các thi nhân trong và ngoài tỉnh Phú Yên vừa mới ấn hành. Trong đêm thơ đó, khách thơ còn có thể dâng hương tại Đài tưởng niệm - nơi ghi danh hàng ngàn anh hùng, liệt sĩ là người dân Phú Yên đã ngã xuống cho độc lập, tự do của dân tộc; tham quan triển lãm ảnh nghệ thuật "Đất nước - con người Phú Yên"...

 Quả thật, với  tình yêu thơ  đã thành tín ngưỡng, những tín đồ  thơ  của vùng đất "Phú" trời "Yên" đã tạo nên một  không gian thơ  màu mỡ, nuôi dưỡng  cả địa đàng  thơ Phú Yên suốt hơn 30 mùa Nguyên Tiêu, làm nên một "huyền thoại" về không gian thơ Núi Nhạn- Sông Đà.

Cổ tích đêm thơ Nguyên Tiêu Núi Nhạn - Sông Đà

Có thể bắt đầu câu chuyện của ông Dương Thái Nhơn - một trong những người khởi xướng đêm thơ nguyên tiêu Phú Yên bằng cái cụm từ dẫn truyện rằng: Ngày xửa ngày xưa, vào khoảng năm 1980 của thế kỷ trước, một số người yêu thơ tại thư viện Hải Phú (tên viết tắt  hai tỉnh kết nghĩa Hải Dương - Phú Yên) mong muốn tạo dựng một sân chơi cho những người yêu thơ đã tổ chức đêm thơ bằng cách tổ chức gặp mặt, điểm lại các bài thơ xuân đặc sắc được đăng trên các tờ báo xuân lúc bấy giờ và đọc cho nhau nghe các bài thơ mới sáng tác của mình. Sau vài lần tổ chức, lượng nhà thơ và người yêu thơ tham dự đêm thơ đông dần, phải đem ra  sân sau của thư viện để tổ chức. Trong đêm trăng thanh, thoảng mùi mật cỏ, hương cây, những người yêu thơ đọc cho nhau nghe những sáng tác của mình, nghe ngâm thơ, đọc thơ, bình những bài thơ hay... Không chỉ  tạo nên một hoạt động văn hóa bổ ích và lành mạnh, hơn thế còn xới gợi về một không gian về những đêm thơ truyền thống của cha ông. Vỹ thanh từ những đêm thơ Nguyên tiêu gời gợi từ Phú Yên cứ vậy lan toả, thấm dần trong lòng những thi nhân và khách thơ, để rồi những năm sau đó, bạn thơ từ khắp nơi như Giang Nam, Nguyễn Gia Nùng, Cao Duy Thảo, Đỗ Kim Cuông, Đồng Xuân Lan, Thế Vũ... cũng tìm về cùng tham gia đêm thơ Nguyên Tiêu, góp thêm chút hồn thơ để đêm thơ Nguyên Tiêu Phú Yên trở thành một đêm thơ đậm nét văn hoá truyền thống, và là niềm tự hào của người dân Tuy Hòa - Phú Yên.

Và rồi khuôn viên thư viện Hải Phú như cái  áo mặc đã chật trong một cơ thể thơ trưởng thành. Năm 1989, sau khi Phú Yên tách ra khỏi tỉnh Phú Khánh, đêm thơ được ngành Văn hóa đứng ra tổ chức. Và, người ta nghĩ đến việc tìm một địa điểm lý tưởng để tổ chức đêm thơ. Và sau một đêm thơ dè dặt  ở khuôn viên vườn hoa chân núi Nhạn,  "chiểu" thi nguyện của các thi nhân và các khách thơ, những người tổ chức quyết định tổ chức đêm thơ trên đỉnh núi Nhạn - nơi người dân và khách thơ có thể thả hồn mình trong không gian Núi Nhạn - Sông Đà, nơi đất - nước giao hoà  để thưởng thức những áng  thơ hay. Cũng từ đó, đêm thơ núi Nhạn đã trở thành một biểu tượng, "huyền thoại" về đêm thơ Nguyên tiêu ở Phú Yên. Đến hẹn lại lên, mỗi rằm tháng giêng hàng năm, bạn thơ và người yêu thơ từ khắp nơi lại kéo về núi Nhạn. Dù lúc bấy giờ đường lên núi Nhạn còn rất khó đi và thời tiết thì không phải lúc nào cũng chiều lòng người. Trên đỉnh núi cao ngót trăm mét so với mực nước biển, mùa giêng hai vẫn đẫm sương sa, giá lạnh  nhưng cũng như 10 năm đêm thơ Hải Phú, suốt 20 năm tiếp nối, đêm thơ Nguyên tiêu núi Nhạn chưa bao giờ vắng khách thơ. Thi cảnh chan hoà, những thi nhân mặc khách  khi được thả lỏng mình trong  không gian núi Nhạn sông Đà, cứ như được khơi sâu tận cội  nguồn thi hứng như  nhà văn Nguyễn Gia Nùng  trong "Luận án thơ từ núi Nhạn" tại hội thảo thơ năm 2002 tổ chức tại Sầm Sơn (Thanh Hóa) đã dẫn ra một cách minh triết khiến cho các nhà thơ khắp nơi phải ngỡ ngàng về "hiện tượng" thơ Nguyên Tiêu núi Nhạn. Để rồi, từ đó, manh nha về một ý tưởng kết nâng  đêm thơ Nguyên Tiêu toả thành không gian "Ngày thơ việt nam" đến nay cũng đã qua 8 thi rằm.

Cũng món ngon phải được thưỏng ẩm với bạn hiền, không gian đẹp.... Dẫu qua 8 mùa Nguyên Tiêu kể từ rằm tháng giêng năm 2003, "Ngày thơ Việt Nam" cho dù  được tổ chức trong những hội trường lớn, những nhà hát sang trọng, thậm chí là Quốc Tử Giám , nơi được coi là điện thờ đạo học...Những thi nhân mặc khách yêu thơ vẫn phải thành thật "rất thèm một đêm thơ núi Nhạn", thèm được sống trong không khí đêm thơ và chứng kiến tình yêu thơ đến độ thành tín đồ thơ của người dân Phú Yên!

Và minh chứng cho sự ngưỡng vọng đó, không chỉ đêm thơ Nguyên Tiêu Canh Dần 2010,  kỷ niệm 30 năm đêm thơ Nguyên tiêu Phú Yên  (1980-2010),  mà hầu hết các rằm giêng hàng năm, nhiều khách văn từ nhiều tỉnh thành cả nước cũng vượt qua những chộn rộn ngày rằm , "tết lại" mà  "trẩy"  về Phú Yên kịp hoà mình vào không gian thơ Núi Nhạn - Sông Đà của vùng đất Phú - trời Yên.

Thượng sơn thưởng thi

              Nhà thơ Hoàng Vũ Thuật từ Quảng Bình nắng cát vào đăng đàn đọc thơ dưới chân tháp cổ

 

Trackback URL: http://www.vnweblogs.com/trackback.php?id=219260

CHẠNH BUỒN NGÀY THƠ
lebaduong | 06 Mar, 2010, 07:48 | NGHE - NHÌN - THẤY & NGẪM NGHĨ | (88 Reads)
2010-03-06                       07:51:30

Post chuyện vui buồn ngày thơ vừa chưa hết ...buồn, lại nhận được từ bạn đồng nghiệp một bức mail về một chuyện buồn hơn về ...thơ.

Xin được post nguyên văn câu chuyện này như một sẻ chia với bạn bè...với thơ

 

vo dac danh

 

TRĂNG NGHẸN

Trăng nghẹn  là bài thơ của Hoài Tường Phong vừa đoạt giải Nhất cuộc thi thơ đồng bằng sông Cửu Long do các Hội Văn học - Nghệ thuật trong khu vực nầy liên kết tổ chức, tỉnh Cần Thơ đăng cai. Nhưng một sự cố lạ lùng chưa từng có đã xảy ra: Nhà thơ Phạm Sĩ Sáu, trưởng Ban Giám khảo cho hay, một số cơ quan "có thẩm quyền" ở thành phố Cần Thơ (thực chất là không có thẩm quyền) đã yêu cầu Ban Giám khảo chọn lại bài khác để trao giải Nhất, vì bài nầy u ám quá. "Trăng thì phải sáng, thậm chí rất trong sáng chớ không thể nào nghẹn được". Ban Giám khảo đã quyết định không chấm lại, cuối cùng họ quay sang tác giả. Nhà thơ Hoài Tường Phong cho biết, mấy ngày nay chủ tịch Hội Văn nghệ Cần Thơ yêu cầu ông làm đơn từ chối giải thưởng với lý do "tôi không có gởi dự thi". Ông khẳng định rằng "tôi đã gởi dự thi", sau đó vị chủ tịch Hội Văn nghệ lại yêu cầu ông làm đơn xin từ chối giải thưởng với lý do "Thơ tôi có nhiều câu chữ không phù hợp với tiêu chí cuộc thi". Ông Phong nói "Đó là việc thẩm định của Ban Giám khảo".
Xin miễn bình luận về sự kiện nầy. Mời các bạn đọc bài thơ TRĂNG NGHẸN đã được công bố giải Nhất vừa qua.


Mẹ sinh tôi vào một đêm rằm mưa gió ngày xưa,
Lúc chào đời đã lỡ hẹn cùng vầng trăng viên mãn.
Vùng tản cư hồi nầy ruộng hoang nhà trống,
Rước được bà mụ vườn, ngoại cực trần thân.

Tôi lớn trong quê mùa như cây tạp vườn hoang,
Bảy tuổi biết leo lưng trâu, không từng ngồi xe đạp.
Không biết lời bải buôi để mua lòng người khác,
Nên thua thiệt cả đời vì không thể dối lừa ai.

Ngơ ngác buổi ra thành, trước cuộc sống đua chen,
Mười năm sau chưa gội rửa cho mình thành dân chợ.
Lớp phèn hết bám chân, nhưng chất chân quê vẫn còn đó,
Tôi tranh thủ những tháng hè, thích về lại thăm quê.

Bè bạn theo đuôi trâu một thời, mơ ước nhìn tôi,
Tưởng tôi thoát kiếp ngài, nhởn nhơ hóa bướm.
Tôi nhìn vẻ hồn nhiên của đám bạn xưa thèm quá,
Cộng một chút phù hoa đâu thêm lớn tâm hồn.

Mỗi lần về quê bè bạn cũ lại vắng hơn,
Gái mười bảy đã lấy chồng, trai hai mươi đòi vợ.
Cô bạn xưa nách con ngang nhà mua chịu rượu,
Đôi mắt ướt một thời bẽn lẽn ngó bàn chân.

Xóm bên sông nhiều cô gái rời quê,
Về thăm nhà xênh xang lụa là hàng hiệu.
Vài căn nhà xây, đổi đời nhờ những đồng tiền báo hiếu,
Khởi sắc một vùng quê sao nghe có chút bùi ngùi.

Đồng bằng quê hương tôi nhiều cái nhất ngậm ngùi:
Sản lượng lúa nhiều, vùng cá ba sa lớn nhất,
Đầu tư văn hóa thấp và khó nghèo cũng nhất,
Và cũng dẫn đầu, những cô gái lấy chồng xa.

Chập tối buồn ra nhìn bến nước cô đơn,

Vầng trăng vừa lên đã bị mây mưa vần vũ.

Tôi chợt nhớ lần lỗi hẹn đầu đời, trăng cũ,

Vầng trăng nghẹn hoài, chưa tỏa sáng một vùng quê.

 

TIN MỚI NHẬN:

Anh Danh ! Chiều ngày 3-03-8010, Ban thường vụ Liên hiệp các Hội Văn học nghệ thuật thành phố Cần Thơ đã họp và chính thức quyết định loại bỏ giải Nhất của bài thơ Trăng Nghẹn của Hoài Tường Phong. Rõ ràng đây là một sự lạm quyền hay lộng quyền thô bạo chưa từng có của một Hội văn nghệ địa phương vì đây là một giải thơ của khu vực ĐBSCL. Thật không còn gì để nói. Vì không có máy tính và không biết gởi mail nên anh Hoài Tường Phong nhờ tôi mail cho anh để biết.

Mến chào anh.

Phương Đông

Trackback URL: http://www.vnweblogs.com/trackback.php?id=218246

NHẶT CHUYỆN NGÀY THƠ VIỆT NAM LẦN THỨ 8 VÀ 30 NĂM ĐÊM THƠ NGUYÊN TIÊU PHÚ YÊN
lebaduong | 03 Mar, 2010, 02:01 | NGHE - NHÌN - THẤY & NGẪM NGHĨ | (66 Reads)

2010-03-03                    02:05:15

Nghe- thấy

 

trong

 

ngày thơ Việt Nam

 

                                                 LÊ BÁ DƯƠNG

 

 

Ngày Thơ Việt Nam

ở Khánh Hoà

 Anh Đêm Thơ

 Thay vì được tổ chức tại  không gian giàu chất thơ như: Tháp Bà, hoặc Hội quán Hòn Chồng như nhiều người yêu thơ mong đợi, đêm thơ của các nhà thơ xứ Trầm Hương đã được đặt vào vị trí trước sảnh nhà thông tin triển lãm  mới được khánh thành trước tết nguyên đán Canh Dần.

Không chỉ tạo nên chút hụt hẫng về không gian thưởng thơ, với sự non đuối của các giọng ngâm, đọc, hát trong đêm thơ đã góp phần làm nhạt thêm  những tác phẩm thơ trong đêm tôn vinh thơ

Ở Quảng Trị:

Đêm thơ Quảng Trị do hội văn học nghệ thuật tổ chức tại Trường PTTH  Lê Lợi Đông Hà vào đêm 14 rằm tháng giêng (27/2/2010). Ngoài phần  đọc , ngâm thơ và thể hiện các ca khúc phổ thơ của các nhà thơ Quảng Trị... Đêm thơ có vẻ nghiêng về phần trình diễn văn nghệ của trường với điểm nhấn là giới thiệu tập thơ tập hợp các tác phẩm của các cây thơ  trẻ  nhà trường.

Anh Đêm Thơ

 

Anh : Đêm thơ Nguyên Tiêu Quảng Trị do hội VHNT Quảng Trị tổ chức

          Theo các bạn thơ ở Quảng Trị thông báo, ngoài  chương trình đêm thơ do hội VHNT đứng ra tổ chức tối 27/2, còn có thêm một chương trình giới thiệu thơ do các thành viên CLB thơ Quảng Trị thực hiện với hình thức đọc thơ, thả thơ và hoa trên sông Thạch Hãn vào sáng ngày 28/2 , nhưng đến phút chót, chương trình đã được chỉ đạo đưa về ...hội trường phường 2. Có lẽ tiếc cho một chương trình giới thiệu thơ không được thể hiện trong một không gian ...thơ,   một nhóm những nhà thơ và người yêu thơ lặng lẽ ra bến thả hoa đưa những bài thơ vào lòng Thạch Hãn.

Anh Đêm Thơ

Chương trình thơ do CLB thơ Quảng Trị thực hiện trong ...hội trường vào sáng 15  tháng giêng

Anh Đêm Thơ

Các nhà thơ và người yêu thơ lặng lẽ ra bến thả hoa đưa những bài thơ vào lòng Thạch Hãn.

Đêm thơ nguyên tiêu Phú Yên  

Nguyen tieu

Được biết đến như một địa danh khởi xuất hình thức đêm thơ Nguyên Tiêu, tôn vinh thơ . Đêm thơ Nguyên Tiêu năm Canh Dần tại Phú Yên - và là đêm thơ kỷ niệm 30 năm "Đêm thơ nguyên tiêu Phú Yên" và  "20 năm đêm thơ nguyên tiêu Núi Nhạn" được tổ chức vào 2 đêm ( 15 và 16 tháng giêng Canh Dần ) trong không gian  Núi Nhạn- Sông Đà  . Đây có thể coi là một đêm thơ truyền thống trong một không gian thơ truyền thống của các nhà thơ, và người yêu thơ đất Phú, trời Yên.

Tham dự hầu hết 30 "đêm thơ Nguyên Tiêu Phú Yên" , chứng kiến hàng ngàn người  dân Phú Yên nô nức "thượng sơn thưởng thi" , có thể nói, các nhà thơ Phú Yên là những người hạnh phúc nhất khi mỗi ngươì  dân Phú Yên đều là một "tín đồ" của thơ.

 

Nhận thông báo và lời mời của các bạn thơ Quảng Trị, tôi đã kịp gửi một bài thơ nhỏ ra tham dự chương trình thả hoa và thơ trên sông Thạch Hãn. Giữ hẹn, tuy phải đưa thơ vào hội trường, nhưng các bạn thơ CLB thơ Quảng Trị vẫn tổ chức thả những bài thơ tâm huyết xuống dòng sông linh thiêng.

Đáy sông vẫn đó

Tôi trở lại một thời Thạch hãn

Đáy sông vẫn đó bạn yên nằm

Xin rứt lửa từ trái tim ứa máu

Nén hương lòng , thắp lửa cháy ngàn năm

 

Anh Đêm Thơ

                                         Rằm thượng nguyên - canh Dần

 

 

 

Trackback URL: http://www.vnweblogs.com/trackback.php?id=217682

HƯƠNG LÒNG CHIỀU CUỐI CHẠP ĐẦU GIÊNG
lebaduong | 09 Feb, 2010, 23:02 | NGHE - NHÌN - THẤY & NGẪM NGHĨ | (115 Reads)
2010-02-09        23:10:34

Hương lòng chiều cuối năm

                                                                              LÊ BÁ DƯƠNG

Chuyển quà tết đến đồng bào Kong Chro

                                                                Đường lên Kong Chro

            Pleiku chiều 24 tháng chạp. Đang trên đường chuyển trao quà tết Canh Dần theo chương trình "hướng về vùng cao- Chia sẻ với đồng bào" của báo Văn Hoá tặng đồng bào dân tộc thiểu số tại Gia Lai, tôi nhận được một cuộc  điện thoại của  người bảo vệ rừng Hồ Khê ở Quảng Trị gọi vào kể:  Sáng ngày 23 tháng chạp, ông bất chợt thấy vợ chồng anh Minh Kỳ và mấy anh chị em cựu du kích địa phương gánh gồng đồ chay, mặn, vàng mã  lên khu lăng bia ghi danh các Liệt Sỹ để  làm lễ hoá vàng cho các vong linh đồng đội hi sinh và nằm lại tại cánh rừng Hồ Khê - Đá Bạc. Kết thúc cuộc gọi, ông hỏi mà như ẩn chút băn khoăn- Thấy bác Kỳ và mấy anh chị em lúm xúm hương khói lo tết sớm  cho các đồng đội khuất núi, chỉ tiếc  anh  Lê Bá Dương ở xa quá, không ra "lo tết" cho  anh em lúc này, nhưng chắc vong linh anh em cũng hiểu cho anh.

 (Xem tiếp)

Trackback URL: http://www.vnweblogs.com/trackback.php?id=214212

1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 11 12 13 14 15 16 17  Sau»