2010-03-15 00:47
Thoảng mùi hoa bưởi
một đôi khi
LÊ BÁ DƯƠNG
Cho đến nay, khi chiến tranh đã lùi xa qua hai đầu thế kỷ, mỗi khi nhắc đến Quảng Trị, là người ta nghĩ ngay đến rừng rực mùa hè đỏ lửa trong trận chiến 81 ngày đêm chốt giữ cổ thành Quảng Trị năm 1972 . Và trong những hằn sâu kỷ niệm trận mạc tráng hùng đó, không thể không nhắc đến trận đánh thành phát súng lệnh mở màn cho chiến dịch giải phóng Quảng Trị của trung đoàn 27 - Triệu Hải tại hành lang phía tây bắc quận lỵ Cam Lộ - Một trận thắng trước giờ G được lưu vào trang sử giải phóng Quảng Trị. Tuy nhiên không phải ai cũng biết, để có một trận thắng hoàn hảo cả về thời gian, không gian, hiệu suất và ý nghĩa trận đánh theo đúng "kịch bản" tác chiến được giao... Bên cạnh công lao của những người lính Trung đoàn 27, còn có sự góp công sức, hợp đồng chiến đấu của các đơn vị bộ đội chủ lực và đồng bào chiến sỹ địa phương. Dĩ nhiên những sự kiện không thể quên này đã được ghi đậm trong những trang chính sử, nhưng vẫn không thể không nhắc đến một kênh sử thi qua một bài thơ ngắn liên quan đến sự kiện không bao giờ quên này.
Năm qua , ngày đến, thấm thoát đã cuối tháng 3 đáng nhớ. Xin được giới thiệu lại bài sử thi đó như một tưởng nhớ những đồng đội một thời.
Kho cây quýt
NGÔ MINH HỚN
Ngổn ngang cây đổ cản đường đi.
Cam quýt ở mô, nỏ thấy chi.
Chỉ thấy lập loè đèn pháo sáng
Máy bay rền rỉ vọng âm i .
Đầu hôm hàng đến kho đầy ắp
Rạng sáng quân ra vác sạch lỳ
Chen giữa mùi bom, mùi thuốc súng
Thoảng mùi hoa bưởi.. một đôi khi.
(Tác giả Ngô Minh Hớn, quê ở xã Vĩnh Thành, huyện Yên Thành, Nghệ An. Nguyên là lính trung đoàn 27 Xô Viết Nghệ Tĩnh ( nay là trung đoàn 27 Triệu Hả)i. Hiện ông đã về hưu với cấp hàm thiếu tá, và đang ở với con tại thành phố Vinh Nghệ An)
Ảnh : Thiếu tá Cựu chiến binh Ngô Minh Hớn (đứng thứ hai hàng đầu từ trái qua)
tác giả bài thơ Kho Cây Quýt chụp ảnh cùng đồng đội tại chiến trường Trị Thiên,
39 năm sau, trong cuộc hành hương "ấm rừng đồng đội" thăm lại chiến trường xưa.
Tác giả Ngô Minh Hớn (bìa phải) gặp lại các O Cam O Chanh - nguyên mẫu của bài thơ
Vâng, bài thơ có tựa đề rất đơn giản: Kho Cây Quýt! Tên bài và cùng là tên một cái kho vũ khí dã chiến của bộ đội giải phóng Bắc Quảng Trị được hình thành tại một góc vườn hoang thuộc xã Tân Kim, huyện Cam Lộ (Quảng Trị). Nguyên đây là một cái làng cũ, dân đã bị địch dồn vào ấp chiến lược, nên vườn đã trở thành rừng hoang với vài ba gốc cam, quýt còn sót lại, vì vậy khi lập kho, các chiến sỹ ta cứ thế gọi nôm na là kho Cây Quýt.
Bài thơ mở đầu bằng nét "kí hoạ" rất thực - và không thể thực hơn khung cảnh một cái kho dã chiến nằm ngay giữa trận địa với...Ngổn ngang cây đổ cản đường đi. Hẳn rằng khi nghe mô tả kho nằm trong khu vườn có mấy cây quýt mà thành tên, nên nét "ký hoạ" từ câu thứ hai .. Cam quýt ở mô, nỏ thấy chi... cũng chính là tâm trạng ngỡ ngàng của anh chàng lính xứ Nghệ trước một cái kho không giống... cái kho bình thường. Nhưng cũng chỉ vậy thôi, sau vài nét "kí hoạ" ban đầu về Kho Cây Quýt mà không có cây, có quýt, người lính ngước cái nhìn nhận diện ngay khung cảnh thực của một cái kho thời chiến trong cái không cảnh trận mạc... Chỉ thấy lập loè đèn pháo sáng / Máy bay rền rỉ vọng âm i... Vậy nhưng chính cái kho thời chiến thu mình giữa ngồn ngang cây đổ vì bom pháo đó lại như cái nồi Thạch Sanh, để rồi ... Đầu hôm hàng đến kho đầy ắp/ Rạng sáng quân ra vác sạch lỳ...Và không chỉ như một cái kho luôn đủ gạo, mắm, súng đạn theo yêu cầu chiến đấu của các đơn vị giải phóng. Qua hình tượng lặp đi lặp lại... Đầu hôm hàng đến kho đầy ắp... Nhưng chỉ sau một đêm, đến... Rạng sáng quân ra vác sạch lỳ...Cho thấy cả một không gian khẩn trương, hối hả, dấu hiệu của chiến dịch đánh lớn đang định hình trên chiến trường.
Đến đây, ngỡ như đã quá đủ với sáu câu thơ tả thực khung cảnh và tầm quan trọng của nhà kho dã chiến trước mùa chiến dịch. Vậy nhưng tác giả lại làm người đọc bất ngờ với hai câu kết... Chen giữa mùi bom, mùi thuốc súng/ Thoảng mùi hoa bưởi một đôi khi.
Quả là một sự bất ngờ cho cả tác giả và người đọc, bởi đang khi...Chen giữa mùi bom, mùi thuốc súng...Thoảng mùi hoa bưởi một đôi khi! Vâng, chỉ thoảng một đôi khi cái mùi hương bưởi vương trên tóc của những O Cam, O Chanh... nhưng đã là quá đủ để ngưòi lính nhận biết một cách rất tinh tế và lãng mạn về sự xuất hiện của những chị cán bộ cơ sở, các cô du kích trong số bộ đội địa phương tại khu vực kho vũ khí của chiến dịch. Đó cũng chính là sự xuất hiện thêm một yếu tố để nhận biết tầm quy mô của một chiến dịch đánh lớn, rất lớn sẽ diễn ra nay mai với đủ các lực lượng bộ đội chủ lực và cơ sở địa phương cùng tham gia.
Và đúng vậy! Cuối cùng thì cái giờ G loáng thoáng qua ý tứ của một bài thơ nhỏ của một người lính rồi cũng "lộ" hẳn thành trận đánh mở màn cho chiến dịch xuân 1972, giải phóng Quảng Trị. Và giữa những cánh quân thuộc các sư đoàn chủ lực, bộ đội địa phương đồng loạt tấn công vào các cứ điểm sâu trong sào huyệt quân thù, những người lính vẫn nhận ra ...giữa mùi bom, mùi thuốc súng đó, còn có mùi ... hương bưởi, hương chanh.. toả ra từ sự xuất hiện của các nữ chiến sỹ du kích mật, cơ sở cách mạng.
Chiến tranh giờ đã lùi qua 40 năm. Người lính và là tác giả bài thơ đã vào tuổi thất thập, giã nghiệp binh đao trở về với đời thường. Vậy nhưng giữa cuộc sống sực nức mùi thị trường, ông và những đồng chí, đồng đội một thời của ông vẫn không thể quên và chắc chắn sẽ không bao giờ quên được cái mùi hoa bưởi, dẫu rằng chỉ ...Thoảng... một đôi khi thời trận mạc năm nào trên chiến trường đường 9 Quảng Trị
39 năm sau, trong cuộc hành hương "ấm rừng đồng đội" thăm lại chiến trường xưa
Các chiến sỹ trung đoàn 27 Triệu Hải gặp lại những O Cam O Chanh mặt trận Gio Cam ngày nào
Trackback URL: http://www.vnweblogs.com/trackback.php?id=219837




Bản in








