Sign up
HƯƠNG LÒNG CHIỀU CUỐI CHẠP ĐẦU GIÊNG
lebaduong | 09 Feb, 2010, 23:02 | NGHE - NHÌN - THẤY & NGẪM NGHĨ | (3 Reads)
2010-02-09        23:10:34

Hương lòng chiều cuối năm

                                                                              LÊ BÁ DƯƠNG

Chuyển quà tết đến đồng bào Kong Chro

                                                                Đường lên Kong Chro

            Pleiku chiều 24 tháng chạp. Đang trên đường chuyển trao quà tết Canh Dần theo chương trình "hướng về vùng cao- Chia sẻ với đồng bào" của báo Văn Hoá tặng đồng bào dân tộc thiểu số tại Gia Lai, tôi nhận được một cuộc  điện thoại của  người bảo vệ rừng Hồ Khê ở Quảng Trị gọi vào kể:  Sáng ngày 23 tháng chạp, ông bất chợt thấy vợ chồng anh Minh Kỳ và mấy anh chị em cựu du kích địa phương gánh gồng đồ chay, mặn, vàng mã  lên khu lăng bia ghi danh các Liệt Sỹ để  làm lễ hoá vàng cho các vong linh đồng đội hi sinh và nằm lại tại cánh rừng Hồ Khê - Đá Bạc. Kết thúc cuộc gọi, ông hỏi mà như ẩn chút băn khoăn- Thấy bác Kỳ và mấy anh chị em lúm xúm hương khói lo tết sớm  cho các đồng đội khuất núi, chỉ tiếc  anh  Lê Bá Dương ở xa quá, không ra "lo tết" cho  anh em lúc này, nhưng chắc vong linh anh em cũng hiểu cho anh.

 (Xem tiếp)

Trackback URL: http://www.vnweblogs.com/trackback.php?id=214212

KHÔNG AI NHƯ ÔNG HOÀNG KIỀU
lebaduong | 03 Feb, 2010, 23:56 | NGHE - NHÌN - THẤY & NGẪM NGHĨ | (69 Reads)

 2010-02-04     00:01:31

Không ai như ông Hoàng Kiều !

                                                                                      Tác giả: PHẠM NGUYỄN 

1. Hồi năm ngoái, đọc loạt bài "Có ai như ông Hoàng Kiều", rồi "Ông Hoàng Kiều và hoa hậu" trên tờ Thanh Niên, kể về "tuổi thơ dữ dội", về sự giàu có, về "bản đồ từ thiện", về  tình yêu dân Việt... của "ông Hoàng" này mà thấy cảm phục!

 (Xem tiếp)

Trackback URL: http://www.vnweblogs.com/trackback.php?id=213101

CÔNG MINH HAY ÂN OÁN GIANG HỒ
lebaduong | 16 Dec, 2009, 23:41 | NGHE - NHÌN - THẤY & NGẪM NGHĨ | (171 Reads)

2009-12-16           23:43:49

  "BUỘC THÔI VIỆC THẦY BÌNH

 

KHÔNG PHẢI ĐỂ TRẢ THÙ"!?

 

Thầy Võ Hải Bình

Mấy thầy bề trên hành xử kiểu triệt diệt thế này, thầy Võ Hải Bình còn phải chắp tay mớ bái , lạy các thầy bề trên dài dài

    Ông Huỳnh Công Minh, Giám đốc Sở GD-ĐT Thành phố Hồ Chí Minh đã tuyên bố như vậy khi trả lời báo chí về việc Ban giám đốc Sở GD-ĐT Tp quyết định cho thầy Bình thôi việc.

  (Xem tiếp)

Trackback URL: http://www.vnweblogs.com/trackback.php?id=204040

NGẬM NGÙI ĐỌC THƯ THẦY VÕ HẢI BÌNH
lebaduong | 11 Dec, 2009, 15:56 | NGHE - NHÌN - THẤY & NGẪM NGHĨ | (80 Reads)

2009-12-11   16:00:26

 

    Con ơi thầy xin lỗi

           Thật khó khăn để nói ra điều gì trước giờ tôi có thể phải chia tay với học trò của mình. Lớp 11A8, Trường THPT  Lê Quý Đôn hiện nay cũng như bao lớp học trò cũ là nơi tôi dồn hết tâm huyết của mình, tình cảm thầy trò rất thân thiện.

          Chỉ vì một phút yếu lòng, thương học trò bị trừ điểm hạnh kiểm, tôi đã chấp nhận lời năn nỉ của cả lớp cho em Phan Anh Tuấn ( HS lớp 11A8, Trường THPT Lê Quý Đôn) thụt dầu khi em phạm lỗi trong giờ học. Tôi chưa từng phạt HS trong bất kỳ hoàn cảnh nào.

Thầy Võ Hải Bình

Thầy Võ Hải Bình

Tôi đã không lường được hậu quả của việc đó. Tôi đã làm tổn thương hình ảnh người thầy trong lòng không ít phụ huynh, làm tổn thương đồng nghiệp, gia đình và chính bản thân mình. Bản án kỷ luật của nhà trường buộc tôi phải bỏ ngang nghề dạy học cũng nặng nề như bản án của chính tôi khi nhìn lên di ảnh cha mình, một người thầy, người bạn lớn, người đồng nghiệp mẫu mực. Tài sản ông để lại cho tôi là các giáo trình toán học (ông là giáo sư chuyên ngành vật lý hạt nhân, thế hệ đầu tiên của Trường ĐHSP Hà Nội). Nhưng lời dạy của ông tôi đã không thực hiện được: "Hành trang suốt cuộc đời con người có thể mang theo là đức nhẫn nhịn" (câu nói được ông ghi cẩn thận và luôn để trong hộp viết). Mẹ tôi (và tôi cùng được đào tạo từ ĐHSP Hà Nội), cũng là một giáo viên, suốt đời gắn với sự nghiệp trồng người. Và những bài giảng trên lớp cho học trò của tôi hôm nay có sự vun trồng, chăm sóc, tình yêu thương trong mỗi bài học đối nhân xử thế của bà. Tôi cùng học trò có thể thức nhiều đêm, có thể thật khó nhọc để tìm cách giải cho một bài toán. Nhưng hôm nay, tôi không thể tìm ra đáp án cho người mẹ 72 tuổi của mình trước một câu hỏi đơn giản về nghề. Tôi cũng không trả lời được câu hỏi của cậu em trai duy nhất, đồng thời là đồng nghiệp, về tình yêu thương học trò như thế nào cho đủ?

Tôi  luôn thấy hình ảnh của mình trong đám học trò hiếu động để chia sẻ, đồng cảm và vượt qua những "cửa ải" trong học tập. Tôi thấy hình ảnh của cha mình cặm cụi hàng ngày sau giờ lên lớp vừa nuôi gà lấy trứng chăm cho anh em tôi đi học, vừa nhận hàng may vá kiếm tiền, thực hiện mục tiêu duy nhất là được đứng trên bục giảng và nuôi dưỡng tình yêu của chúng tôi với sự nghiệp trồng người. Tôi hiểu, mỗi lần bị hạnh kiểm xấu (vì sự tinh nghịch nông nổi nào đó) tôi sẽ khiến cha mẹ lo lắng đến mất ăn, mất ngủ.  Vì thế, tôi thật đau lòng khi nhìn thấy em Phan Anh Tuấn vào viện (bốn ngày sau sự cố thụt dầu). Tôi hoang mang, lo lắng, chỉ mong em không bị ảnh hưởng nào về thể chất và tinh thần.Tôi mong các học trò và nhiều phụ huynh khác không vì điều này mà nhìn nghề giáo khác đi, không vì một phút sơ tâm của tôi mà bớt đi cái nhìn  thiện cảm với các thầy cô giáo, với môi trường sư phạm vẫn đầy ắp trách nhiệm và tình thương yêu. Và hơn hết, đừng nhìn sự cố này như một vụ bạo lực học đường, vì áp lực thành tích hay ghét bỏ học sinh.

Con ơi, thầy xin lỗi!

Tôi cũng muốn gửi lời hối lỗi này đến đấng sinh thành của mình, đến thầy cô của chính tôi và các đồng nghiệp. Bục giảng, bảng đen, phấn trắng và đám học trò, đó là tất cả những gì tôi có được sau 26 năm đứng trên bục giảng, là tình yêu mà tôi đã chung thủy suốt thời gian qua. Nghề dạy học là niềm đam mê, là truyền thống gia đình mà tôi nâng niu, phấn đấu, gìn giữ. Nếu ngày mai tôi phải rời bục giảng, tôi luôn mong mỏi học trò của mình sống tốt. Tôi mong đồng nghiệp của mình không vấp phải sai lầm như tôi, không phải chia xa những điều mình yêu thương và gắn bó, không phải từ bỏ một ước mơ và đi dang dở một hành trình.

TP.HCM ngày 10/12/2009

Võ Hải Bình

Trong những ngày này, căn phòng trọ của gia đình thầy Bình (có vợ và một con nhỏ chưa đầy một tuổi)

 Thầy Võ Hải Bình

Đồng nghiệp chia sẻ với thầy Bình

 ở đường Trần Văn Đang, Q.3 luôn có mặt các giáo viên, học sinh và nhiều học trò cũ của Trường Lê Quý Đôn đến thăm và động viên, chia sẻ. Thầy  Bình luôn phải đưa tay đỡ ngực khi nói về sự cố "thụt dầu", câu chuyện giữa thầy và chúng tôi luôn phải dừng nửa chừng. Quyết định không thấu tình đạt lý của Ban giám hiệu Trường Lê Quý Đôn đã khiến thầy Bình mất "điểm tựa" và rơi vào khoảng trống. Bởi tình yêu mà thầy dành cho nghề chưa bao giờ bị mai  một. Thầy Bình luôn nhận dạy các lớp có đầu vào thấp điểm nhất trường, với kết quả duy nhất một HS ở lại lớp sau 26 năm đi dạy. Ba năm qua, thầy Bình nằm trong lực lượng giáo viên huấn luyện đội tuyển Olympic toán họcĐồng nghiệp chia sẻ với thầy Bình

 của trường và HS của trường từng đoạt giải nhất, huy chương đồng về thành tích toán học HS THPT khu vực phía Nam. Thầy Bình tâm sự: "Tôi không muốn để lại hình ảnh một người thầy bỏ cuộc hay buông xuôi vì khó khăn. Song, trong hoàn cảnh này, tôi gần như kiệt sức".

N.Bay

Nguồn: Báo Phụ Nữ thành phố Hồ Chí Minh

 

 

Trackback URL: http://www.vnweblogs.com/trackback.php?id=203066

LỖI BẮT HỌC TRÒ THỤT DẦU CHỈ LÀ CÁI CỚ ?
lebaduong | 07 Dec, 2009, 20:40 | BẠN BÈ VÀ ĐỒNG ĐỘI VIẾT | (89 Reads)

2009-12-07                 20:45:57

Sau bài viết của  thầy giáo Trần Quang Đại ở Hà Tĩnh băn khoăn về cái "án" nặng của cái gọi là "hội đồng kỷ luật " của trường  Lê Quý Đôn (TP Hồ Chí Minh)áp lên số phận một thầy giáo , chỉ vì thầy lỡ để cho học trò mắc lỗi  tự xử  cái lỗi ngỗ nghịch với hình thức 100 cái thụt dầu. Cũng như nhiều ý kiến khác trên các báo trong nước , nhiều bạn đọc blog cũng dã đồng tình với cả cái lý và tình được nêu trong bài viết. Tuy nhiên khi đọc bài trả lời của ông hiệu trưởng trường Lê Quý Đôn - người ký văn bản định mức án với thầy giáo Bình ..một lần nữa, lòng tin vào sự công minh của mọi công dân và cả của các học trò lại bị thử thách.

Xin giới thiệu thêm một entry mới của thầy đại về vấn đề trên 

                                    LẠI "ĐAU XÓT"!

  Ông Phạm Văn Phiệt, Hiệu trưởng trường THPT Lê Quý Đôn (TP Hồ Chí Minh) đã nói như vậy khi trả lời phỏng vấn về quyết định buộc thôi việc thầy Võ Hải Bình.

 (Xem tiếp)

Trackback URL: http://www.vnweblogs.com/trackback.php?id=202295

1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 11 12 13 14 15 16  Sau»